"Bốn Phương: SỰ LÚNG TÚNG CỦA BẠO QUYỀN (Giáo Già - Danlamba...

"không bao giờ có chuyện dùng bức cung và nhục hình ở việt nam". Cô (hay ông) Kim Ngọc căn cứ vào đâu mà khẳng định như thế. Trong lúc này tôi chỉ xin mời cô đi ngang qua trại giam B34 nằm trên đường Nguyễn Văn Cừ (Q1, TPHCM) đối diện trường ĐHKH Tự nhiên. Trong này có một tòa nhà 3 tầng, có rất nhiều cột bê tông phủ bên ngoải. Tòa nhà hai hướng Đông Tây, trong đó dãy Tây là các phòng ép cung (tất cả ai từng bị giam ở đây đều biết, trong đó có tôi). Con người bây giờ thông minh lắm, chẳng bao giờ họ nói ép cung cả, nhưng hành động của họ nói lên tất cả. Đó là tôi chỉ nói mới một phần trăm sự thật. Tôi mong có ngày đích thân đưa cô và thăm các "chuồng" này để mục sở thị cũng như được tự do nói lên 99 phần trăm còn lại trướccông luận.


Bốn Phương: MỤC TIÊU VÀ THỦ THUẬT CỦA DƯ LUẬN VIÊN . MỤC TI...

Hoàn toàn đồng ý với tác giả. Con đường đấu tranh còn lắm gian nan. Mọi người chúng ta hãy bình tĩnh và sáng suốt trước những thủ đoạn của nhà cầm quyền.


Bộ phim Tết Mậu Thân 68 : Tội ác của ai ?

Vào những ngày này cách đây 45 năm đã xảy ra một biến cố quan trọng trong cuộc chiến Việt Nam. Đó là cuộc tấn công của quân cộng sản - gồm bộ đội miền Bắc và quân của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (MTGP) - vào khắp các tỉnh thành của miền Nam VN. Sau chiến thắng 1975, nhà nước cộng sản hàng năm vẫn cho ăn mửng kỷ niệm chiến thắng này, cho dù rất ít chi tiết được ghi lại trong sử sách của họ.

Đặc biệt vào cuối năm 2012, đạo diễn Lê Phong Lan có tung ra một bộ phim tựa đề Tết Mậu Thân 68 và được giới thiệu rình rang trên các phương tiện truyền thông như là một tài liệu trung thực, không che giấu một chi tiết nào. Theo bà Lan thì đã bị “thôi thúc đi tìm câu trả lời từ phía những người đã từng đứng phía bên kia chiến tuyến. Bà đã sang Mỹ nhiều lần, lặn lội khắp mọi nơi tìm nhân chứng, tư liệu. Rất nhiều người trong cuộc mà bà phỏng vấn nay đã ra đi, nhưng may mắn là sự thật lịch sử được ghi lại từ họ. Bộ phim Mậu Thân 1968 sẽ không tránh né những quan điểm thẳng thắn, những góc nhìn khác nhau của các nhà nghiên cứu lịch sử, những người trong cuộc về những điều được và mất của cách mạng Việt Nam trong sự kiện Mậu Thân 1968”.

Đọc những dòng này tôi có cảm tưởng như bà Lan “không đứng về phe nào” và chỉ muốn đi tìm sự thật về Tết Mậu Thân 68 và đặc biệt về những gì xảy ra ở Huế. Tuy nhiên khi đọc tiếp bài phỏng vấn bà ta cũng như theo dõi những đoạn phim thì tôi cực kỳ thất vọng và ngỡ ngàng. Nói một cách nhẹ nhàng, thì tôi rất hoài nghi về cái gọi là “trung thực” của bà, một sự trung thực mà ngay Chủ tịch nước Trương Tấn Sang mới đây thôi, ngay ngày mồng một Tết Quý Tị 2013 đã phát biểu :“Từ trước đến nay, chúng ta có cái bệnh rất lớn là không dám nói lên sự thật.”[1]